Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

ĐƯỢC TÔN TRỌNG


Cái không cái có riêng rồi

Mà sao lắm kẻ nhiều lời tự xưng

Tưởng mình là nhất trong vùng

Quên đi đạo sống muôn trùng trớ trêu

Cái hay nổi trội thì nêu

Cái dở dấu nhẹm, bàn bêu sợ đời

Với nhau là những con người

Giàu nghèo phân cách việc đời chê khen

Ai là người hãy nói xem

Không cần tôn trọng thói quen lẽ thường

Như thế sẽ vào nhà thương

Khoa tâm thần đó con đường hư danh

*


Học hành sao cứ loanh quanh

Thi đua cái ghế cái danh ...''ông nghè''

Sống thì có bạn có bè

Làm ăn cũng phải có phe nhóm cùng

Lợi lộc thì sẽ hưởng chung

Ăn mảnh bị loại hết chung ta về

Riêng là thế một ngón nghề

Hết thời ta lại sẽ về làm dân

*

Được tôn trọng sao không cần

Người khinh ta bực tìm ...lần cái sai

Mua danh nhiều ít cùng ai

Bán danh nhiều kẻ ngã xoài ngộ ra

Cái không là của thân ta

Cái có là chuyện tham mà nảy sinh

Cái danh tuy không thành hình

Cái có vô tình hao hụt tại ngu

Mua danh ba vạn đấy ru

Bán danh chưa nổi vai xu hết thời

Làm người nhắc nhở nhau thôi

Chớ tham và ác theo thời sửa sai...



4-9-2014                PHÚC HƯNG

1 nhận xét:

  1. Nền vàng chữ đỏ ( hoặc ngược lại ) thì mới nổi và đọc được. Thơ Lục bát không nên trình bày xuống dòng theo kiểu này !

    Trả lờiXóa