Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

TRĂM NĂM

“ trăm năm trong cõi người ta”*
Ngắn dài được sống, cũng là…trăm năm
Thiện, ác vật lộn muôn năm
Dở, hay tranh đấu…so găng thế đời
Sinh rồi đến tử…thế thôi
Thiện sẽ thắng ác, cuộc đời phân minh
*

Ngày đêm nhường nhịn thật chăm
Đều đều trật tự…muôn năm đều đều
Một năm chẳng ít, chẳng nhiều
Bốn mùa nhường chỗ, hết chiêu đông tàn
*
Đời người mắc bệnh tham lam
Tự cao, khoe mẽ…chẳng làm chuyện hay
Lừa nhau được lợi tưởng may
Thế thời vạch mặt…xưa nay đau đòn
*
Sao không nhìn thấy mất còn
Vay nhiều phải trả…cháu con trả giùm
Tranh ăn vạn vật …lùm sùm
Con người chúa tể…tùm lum luật người
*
Trăm năm một kiếp đời người
Sao không học nổi …thiện lời trăm năm
Đêm ngày trật tự đấy chăng
Bốn mùa nhường nhịn, trăng rằm vẫn treo…

1-5-2013       PHÚC HƯNG
*mượn câu của NGUYỄN DU

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét