Tổ
ấm là thế bụi tre
Xum
xuê cành lá gió đè quanh năm
Chẳng
cần ai đó bón chăm
Vẫn
xanh vẫn đẻ nhiều măng chọc trời
Đứng
nhìn tôi thấy bồi hồi
Tre
già măng mọc cuộc đời thời gian
Cái
chuyện sinh đẻ trần gian con người
Chẳng
giống bụi tre giữa trời
Sợ
hãi, nhiều lời can thiệp tự nhiên
Đực
cái yêu ghét liên miên
Nhiều
đời vẫn cứ than phiền chẳng vui
Sống
đón cơn gió hên xui
Biết
điều biết đủ là vui đến già
Tuổi
người trẻ cũng như già
Những
ham cùng muốn thật thà với nhau
Tự
do sao lắm nỗi đau
Như
măng đang mọc, về sau tre già
Tre
già có ích...làm nhà
Làm
giàn trồng mướp, để tra cuốc cày...
Giúp
ích cho cuộc đời này
Sống
xanh, chết ích ngày ngày phất phơ
Đất
trời giúp sống...ước mơ
Con
người phải đến bến bờ tự nhiên
Mặc
cho gió bão đảo điên
Gan
góc, đứng vững luân phiên đời đời
Nhìn
tre khi đã trồng rồi
Yên
tâm nó sống mọi thời gió mưa
Làm
người đừng sợ hiểu chưa
Trời
cho ta cả... bốn mùa phất phơ...
16-7-2014 PHÚC HƯNG

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét