Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

Những người lính miền Bắc 40 năm sau

Những người lính miền Bắc 40 năm sau Written By Trung Lập on Thứ Ba, ngày 28 tháng 4 năm 2015 | 28.4.15 000_ARP4090008.jpg Những người lính Bắc Việt trong đồng phục quân đội mới diễu hành mừng chiến thắng ở Sài Gòn ngày 15 tháng 5 năm 1975. 40 năm trôi qua với 40 lần nhà nước Việt Nam tổ chức lễ hội vui mừng ngày thống nhất đất nước 30 tháng 4 lịch sử. Khi đến ngày tháng này, những người lính từ miền Bắc từng mang niềm tự hào của người chiến thắng khi đặt chân vào mảnh đất Sài Gòn năm xưa nghĩ gì? Cuộc sống của họ giờ đây ra sao? Và họ, một thế hệ tuổi trẻ hy sinh và chiến đấu vì lý tưởng, bây giờ nhìn nhận gì về xã hội và đất nước sau cuộc đại thắng mùa xuân năm ấy? Lý tưởng của tuổi trẻ và nhận chân thực tế Họ trở thành người lính khi tuổi đời còn rất trẻ. Khi đó, họ nghe theo tiếng gọi của Tổ Quốc, của dân tộc đi chiến đấu để thống nhất đất nước. Mục tiêu đất nuớc đuợc qui về một mối là tất cả những gì họ mơ ước đến. Sau khi chiến tranh kết thúc, những người lính Bắc Việt năm xưa đều không phủ nhận đó là lý tưởng một thời tuổi trẻ của họ. Thế nhưng, rồi cũng chính những người lính ấy, giờ đây nhận ra thực tế không như họ từng nghĩ. Ông Phan Trọng Khang, trinh sát đặc công của Sư đoàn 2, Trung đoàn 3 cho biết: “Khi xưa chúng tôi chiến đấu là mong mỏi cho đất nước được thống nhất, độc lập, tự do, dân chủ. Thế nhưng khi đất nước thì thống nhất, độc lập thì sự thật vẫn bị chi phối, không phải là độc lập hoàn toàn. Vẫn có một thế lực ngầm bán nước, chịu ảnh hưởng về ý thức hệ. Tự do thì tất nhiên tự do trong khuôn khổ của pháp luật. Nhưng quyền tự do của con người vẫn bị giới hạn. Dân chủ không được đảm bảo. Sự hy sinh của chúng tôi, anh em đồng đội cả một thế hệ, là sự hy sinh bị phản bội.” Cái người ta cảm thấy xót xa là sự hy sinh ấy nó không phải như mục tiêu, lý tưởng ban đầu đem lại. Người ta cảm thấy như bị lừa dối. - Ông Phan Trọng Khang Ông Cao Đình Đông, cũng là người lính, thì cho rằng thanh niên tuổi trẻ thế hệ của ông cầm súng chiến đấu là vì nghĩa vụ phải có đối với Tổ Quốc. Ông nói: “Chiến tranh thì thanh niên theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc. người thanh niên lên đường nhập ngũ theo phía nào cũng là đi làm nghĩa vụ cả. Nhiệm vụ đi lính, đi bộ đội thì nghĩa vụ thôi, đến tuổi đó ai cũng phải đi cả. Khi mình đi chiến đấu là đi theo lý tưởng của tuổi trẻ, tiếng nói của Tổ Quốc, mong là sau này cuộc đời sẽ tươi đẹp hơn như mình ảo tưởng, ước mơ ban đầu của tuổi trẻ.” Sau cuộc chiến ... Khi cuộc chiến chấm dứt, rất nhiều người lính trờ về với cuộc sống dân sự và phải mưu sinh như những nguời khác. Ông Phan Trọng Khang cho biết cuộc chiến mưu sinh của bản thân: “Cuộc sống của tôi thì tôi phải tự bản thân mình, không lấy sự hy sinh đóng góp xương máu của mình xa xưa để làm công thần đối với tổ quốc. tôi tự phấn đấu bươn chải kiếm sống nuôi thân, không trong chờ vào sự trả ơn tri ân của chính phủ. Tôi tự bản thân mình là chính.” Chấp nhận hiện tại với cái nhìn của người an phận, ông Đỗ Vĩnh Hưng, người lính thuộc sư đoàn 341 năm xưa nói: “Đến bây giờ, cuộc sống của tôi cũng bình thường như bao người lính trở về. Mọi vất vả so với mọi người thì...tuỳ thuộc từng người. Cuộc sống thì an nhàn cuộc sống thôi. Về ngẫm nghĩ lại so với nhiều người lính khác thì khá hơn nhiều. Còn lại, về tinh thần thì nó cũng...khó nói lắm.” Có lẽ vì cái khó nói ấy nên dù trong cái an phận của ông vẫn không tránh được sự dè dặt có chút ngậm ngùi: “Thật sự mà nói về xã hội bây giờ thì...nếu nói thẳng thì không thể nói, giống như con ốc sên ấy, thụt cổ vào, tự mình biết cách xử sự, cuộc sống bây giờ sợ ngóc đầu ra nó chặt mất.” Cũng trở về sau cuộc chiến, bên cạnh những người lính “buông súng vác cày” khác phải chải với đời sống cơm áo hàng ngày thì cũng có những người đi theo niềm đam mê của riêng mình, như trường hợp ông Cao Đình Đông giờ là nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam. Ông tự nhận mình là: “ Một người chiến sĩ văn nghệ thôi. Thích sáng tác những bức ảnh về quê hương đất nước con người và những cái gì mình thích thì mình chụp, gọi là yêu ảnh.” Có lẽ thế mà cái nhìn của ông khá nhẹ nhàng. Ông cho biết về cuộc sống của mình: “ Cũng lăn lộn trong cuộc sống với mọi ngành nghề từ đi buôn đi bán, lao động, làm thuê, làm thợ mộc, đẩy xe ba gác, đủ các kiểu. Cuộc sống cũng vất vả. Đến nay hơn 60 tuổi, nói chung cũng sống như những người dân bình thường trong xã hội cũng không có gì thắc mắc cũng như ấm ức. xã hội nào thì cũng có những cái không thể hoàn thiện hoặc toại nguyện theo cuộc sống của từng người được.” Khi xưa chúng tôi chiến đấu là mong mỏi cho đất nước được thống nhất, độc lập, tự do, dân chủ. Thế nhưng khi đất nước thì thống nhất, độc lập thì sự thật vẫn bị chi phối, không phải là độc lập hoàn toàn. - Ông Phan Trọng Khang Mỗi năm, đến ngày 30.4, những tưởng rằng trong họ vẫn luôn tồn tại niềm tự hào về ngày đại thắng mà họ đã góp phần không nhỏ thời tuổi trẻ. Thế nhưng, trong mỗi người họ bây giờ là một suy nghĩ khác nhau, và qua những lời tâm sự của họ, không còn tìm thấy âm hưởng của hình ảnh oai hùng năm xưa. Ông Đỗ Vĩnh Hưng nói: “Bây giờ cũng không biết nói thế nào. Nói vắn tắt thì không thể nói. Nói dài dòng thì không biết nhiêu cho đủ. Hiện tại nếu nói về sự hài lòng thì không ai hài lòng được cả. Có những người chiến đấu như tôi, khổ hơn tôi nhưng họ vẫn hài lòng, chấp nhận cuộc sống này thì làm sao tôi không hài lòng với cuộc sống của mình được.” Riêng ông Phan Trọng Khang thì cho biết điều mà ông và đồng đội của ông mong mỏi là một điều khác, vượt cả sự thắng- thua, vui- buồn thường đuợc nêu ra nhân dịp 30/4. Ông cho biết: “Mỗi năm đến ngày 30 tháng 4, tôi nghĩ rằng tôi không vui mừng gì cả. Tôi nghĩ bên cạnh niềm vui đó thì phía bên kia của tôi và đồng đội tôi sẽ có những nỗi buồn. Nên tôi thấy đó là sự bình thường. Đáng lý ra cả một thế hệ chúng tôi đã bỏ ra tuổi trẻ để giành lại giang sơn đất nước thì lẽ ra đất nước phải được phát triển tốt hơn và dân tộc tổ quốc phải được coi là trên hết. Những người lính dù phía bên này hay bên kia thì đồng bào dân tộc phải được coi là trên hết. Tất cả phải kết nối cùng nhau để xây dựng lại đất nước. Còn khuếch trương chiến thắng để làm nỗi buồn cho người khác, để gây ra chia rẻ trong đồng bào thì tôi cảm nhận điều đó cũng không nên.” Những người đã từng chiến đấu cho ước mơ về một đất nước thống nhất ấy, họ đều mang một sự ngậm ngùi khi nhắc về đồng đội của mình, hoặc về mục tiêu mà họ đã cống hiến. “Cái buồn là chúng tôi và đồng đội chúng tôi, những người may mắn còn sống sót được trở về, còn số anh em hy sinh không để lại dấu vết, mồ mả, tên tuổi thì rất nhiều. Chúng tôi không nghĩ là sự hy sinh đó đòi hỏi một công lao gì to lớn nếu điều đó vì mục tiêu tổ quốc, chính nghĩa. Cái người ta cảm thấy xót xa là sự hy sinh ấy nó không phải như mục tiêu, lý tưởng ban đầu đem lại. Người ta cảm thấy như bị lừa dối.” 40 năm trôi qua. Có thể là chiến tranh đã kết thúc. Nhưng mục tiêu và lý tưởng của những người lính Bắc Việt năm xưa có vẻ như vẫn còn rất xa vời. Cát Linh (RFA)

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

ÂM THẦM CHO CON
Đời cha lội suối trèo non Hành quân vất vả trên con đường dài ngày đêm trôi nhẹ trên vai vác mang lặn lội nhờ hai chân trần pháo và đạn nặng đường gần tương lai mờ mịt phân vân nặng lòng xông lên nếu chết là xong nếu về quê được ước mong sẽ thành... * Thời gian vẫn cứ vòng quanh Đêm ngày cứ nối dài thành thập niên Thế thời bỗng dở nhiễu phiền Tình người tráo trở kẻ điên làm càn Trôi đi từng ấy thời gian Nhìn nghe mà xót tâm can tình người * Sinh con nghĩa vụ cuộc đời Nhìn con tự vấn tiếp thời gian lao lo ăn học tập làm sao Đói nghèo phải cố , thanh cao tâm hồn Cho con phương hướng tiếng thơm Làm người có ích, biết ơn sinh thành * Dạy con đạo lý đã đành Cho con chân lý để thành ước mơ Nhắc con đạo đức tôn thờ Thành tài có đức đang chờ đấy con Tổ quốc sau trước sắt son con người yêu nước vẫn còn danh thơm... 5 -11-2014 PHÚC HƯNG

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

GIEO TRỒNG THỜI GIAN
**
Làm nghề nông, cách gieo trồng
Theo thời đắt rẻ để không ế hàng
Rau,khoai, ngô, sắn lúa vàng
Thay nhau xuống giống ước mang lợi nhiều
*
Cơ khí chính xác đâu điêu
Mà không có nhiều sản phẩm bán ra
Toàn là hàng ngoại gần xa
Tranh nhau họ bán nước ta nhập nhiều
*
Một con đường có hai chiều
Thêm dải phân cách tránh điều chạm va
Nhanh chậm là tại ý ta
Sảy ra tai nạn số là không may
*
Giáo dục cần thiết đầu dây
Thầy trò vất vả đêm ngày dạy thêm
Dồn vào đầy nữa cao lên
Chạy theo thành tích ,không êm nữa rồi?
*
Tiền bạc là quý trên đời
Kiếm khó tiêu dễ tại thời số không
Mất giá liên tục bão dông
Vàng lên rồi xuống tại đông, tại đoài
*
Gieo trồng gặt hái đâu sai
Để cùng tồn tại với ai trên đời
Nghề nào cũng khổ vì thời
Lòng tin sức lực muôn đời công phu...

15-3-2014 Phúc Hưng

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

TÂM TA CÓ GÌ * Mặt người ai cũng như nhau ở trên có tóc trong đầu có tâm trong tâm lại có hai phần nửa đen nửa trắng là tâm con người từ hành động đến nụ cười thái độ ứng xử nói nhời dở hay ta xem phần trắng thẳng ngay tình thương, giọng nói ngày ngày vì đâu lúc gặp cạn, gặp chỗ sâu người có tâm sáng đi đâu cũng hiền phần đen tâm cũng dính liền nổi cho phần trắng chẳng phiền thiệt hơn phần đen ngược lại vô ơn nghĩ nhiều mưu mẹo tranh hơn nhiều điều có lúc đen có nghĩ liều làm giả ăn thật làm điêu lợi mình thế là một cuộc sự sinh ngay trong tâm mình đâu phải xa xôi đấu tranh tâm thức tỉnh rồi sáng trong phải thẳng để tôi đỡ hèn phần đen nghe cũng là quen làm cho phần trắng khen đen nhiệt tình con người muốn được văn minh trong tâm phải nghĩ lung linh một điều phải trái nó cũng có chiều chọn phải nhờ trái những điều dở hay tâm ta quyết một điều này biết sống cho đẹp cho hay với người bỏ xấu đến tốt cùng cười chọn hay bỏ dở đất trời cũng khen... 13-8-2014 PHÚC HƯNG

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014



GIEO HẠT

Trồng cây gieo hạt từ đây
Thời gian là thước kéo dây ngắn dài
Gieo gì gặt nấy chẳng sai
Đã gieo phải gặt chẳng ai hộ mình
Ngắn dài cây biết hướng mình
Đón lấy ánh sáng bình minh mặt trời
Gieo giống một việc của đời
Ai gieo người đó gặt rồi...hiểu ra
Cuộc sống hay dở thiết tha
Có vay có trả thành ra cân bằng
Làm sai sinh chuyện lằng nhằng
Muốn hay gặp dở nói năng thế nào
Tại lúc gieo hạt hôm nào
Giống mà không tốt làm sao cây thành
*
Cuộc sống vẫn vậy vòng quanh
Nhắc người biết sống cầu lành tốt tươi
Đừng làm điều xấu người cười
Gieo nhiều điều tốt cho đời cùng ta....

10-10-2014             PHÚC HƯNG

Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014


DA MÀU MÁU ĐỎ

Máu đỏ nuôi dưỡng màu da
Trắng vàng đen đỏ đều là sắc riêng
Thế giới luôn có đảo điên
Phải luôn tranh đấu ác hiền xưa nay
*

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014



CHÂN CỦA LÝ

Đầu đuôi muôn chuyện đã thành quen
Gốc nguồn mọi sự vẫn đan xen
Phải trái đúng sai sao lẫn lộn
Người ta không ngượng bởi tại hèn.
Gốc đến ngọn cao chân lý khen
Gốc nam ngọn bắc đúng sách đèn
Gốc bể ngọn rừng muôn đời nhớ
Ngược xuôi chân lý , nhớ đấy nghen
*